CHUYỆN CỦA QUẾ
Tôi vẫn nhớ như in một buổi trưa hè oi ả, ông tôi từ đằng xa đi về tay cắp một cái giỏ mây; như thường lệ tôi chạy đến và trông ngóng một món quà của ông, có thể là đồ ăn vặt có thể là đồ chơi và lần này không ngoại lệ - đó là một món quà, một món quà vô cùng đặc biệt - một chú chó con. Tôi vẫn không thể quên được cái cảm giác ông tôi trao cho tôi con sinh linh bé bỏng ấy, nó ấm áp, run lẩy bẩy và có mùi sữa khét (hình như chó con có một cái mùi đặc trưng như vậy).
Đó là một con chó cỏ lai với cho săn mà ông tôi xin được từ một trại thợ mộc, ông nói nó mập nhất ăn nhiều nhất nên ông lấy nó luôn. Thật vậy, cơ thể nó mập núc ních tưởng chừng như nó không thể trụ vững trên bốn cái chân bé xíu và ngắn củn cỡn vậy. Nó có một cái xoáy màu trắng ở trên đầu, về sau tôi nghe cô Sáu nói có cái xoáy như vậy là kiếp trước nó nợ tôi một điều gì đó và kiếp này quay lại trả và dĩ nhiên dù có nợ tôi cái gì tôi cũng không hề nghĩ sẽ bắt nó trả hết bởi lẽ nó là bạn của tôi.Và nó tên là Quế.
Quế được cái là không bệnh, ngày xưa ở quê tôi không biết là chó cần phải chích ngừa dại, mà thật ra tôi nghĩ tôi cũng không được chích đầy đủ các mũi thuốc để ngừa bệnh huống chi là một con chó. Quế có nhiều cái đặc biệt, có lần tôi bắt gặp quế ngồi phích xuống sân, đưa mũi lên hít hít, cảm giác như có một cơn gió lùa quà mang một lời thì thầm khiến Quế ngồi xuống và tận hưởng điều đó, về sau tôi biết được nó rất thích cái mùi vỏ cây quế nên và có thể vì lẽ đó nên nó tên là Quế - thật ra tôi cũng không biết tên nó có trước hay sở thích của nó có trước, nhưng mặc kệ, dù gì thì nó thích quế.
Tuổi thơ của tôi có Quế, nhưng điều buồn nhất là Quế không sống lâu như con người, khi Quế được tám tuổi mà theo tuổi người thì lúc ấy Quế tầm ngoài năm mười rồi. Tuổi già của nó ập đến, nó cũng bị gút, nó cũng bị đau chân, nó cộc cằn và khó tính hơn, nhưng với tôi thì không, nó vẫn ấm áp, vẫn run lẩy bẩy và luôn là một chú chó con trong lòng tôi. Rồi một ngày tôi không thấy nó đâu, chạy đi tìm mỏi mắt cũng không thấy, cứ đinh ninh là nó bị bắt mất do sức không chạy được nên bị lũ trộm chó bắt mất. Tối đó, tôi khóc nhiều khóc như thể một phần tuổi thơ của tôi bị đánh cắp, lúc đó ông tôi tìm thấy nó nằm ở sau nhà chỗ cây quế, nó nằm đấy như ngày đầu tiên nó về nhà tôi, chỉ có điều nó không còn run lẩy bẩy nữa. Ông tôi cũng nói, chó rất sợ phiền chủ nhà, cứ khi nó bệnh hoặc biết nó sẽ không qua khỏi nó thường trốn đi một nơi đâu đó để tránh làm người nhà lo lắng và phiền phức. Dĩ nhiên tôi không thấy phiền và tôi cũng biết nó rất buồn khi giây phút cuối cùng nó không được nhìn thấy tôi.
Giờ cũng 20 năm trôi qua, đối với tôi kỷ niệm về Quế chỉ còn là những mảnh kí ức rời rạc nhưng đầy sự ấm áp, nó không luôn nằm ở đó mà nó ở một góc trong tâm trí tôi chực chờ ập đến. Vô tình hôm nay tôi ngửi được mùi quế, tôi lại bâng quơ nhớ về cục bông to tròn ấm áp trong vòng tay tôi, tôi cảm nhận được nó đang ở đó nhắm mắt và tận hưởng mùi quế trong không khí. Và bánh xà bông hương quế cũng từ đó mà xuất hiện, không phải chỉ là một bánh xà bông bình thường mà mùi hương của nó mang cho tôi cảm giác vui vẻ hạnh phúc và bình yên. Và tôi tinh Quế cũng vậy.
Hồ Chí Minh, năm 2019
Nhận xét
Đăng nhận xét