CHUYỆN CỦA QUẾ
Tôi vẫn nhớ như in một buổi trưa hè oi ả, ông tôi từ đằng xa đi về tay cắp một cái giỏ mây; như thường lệ tôi chạy đến và trông ngóng một món quà của ông, có thể là đồ ăn vặt có thể là đồ chơi và lần này không ngoại lệ - đó là một món quà, một món quà vô cùng đặc biệt - một chú chó con. Tôi vẫn không thể quên được cái cảm giác ông tôi trao cho tôi con sinh linh bé bỏng ấy, nó ấm áp, run lẩy bẩy và có mùi sữa khét (hình như chó con có một cái mùi đặc trưng như vậy). Đó là một con chó cỏ lai với cho săn mà ông tôi xin được từ một trại thợ mộc, ông nói nó mập nhất ăn nhiều nhất nên ông lấy nó luôn. Thật vậy, cơ thể nó mập núc ních tưởng chừng như nó không thể trụ vững trên bốn cái chân bé xíu và ngắn củn cỡn vậy. Nó có một cái xoáy màu trắng ở trên đầu, về sau tôi nghe cô Sáu nói có cái xoáy như vậy là kiếp trước nó nợ tôi một điều gì đó và kiếp này quay lại trả và dĩ nhiên dù có nợ tôi cái gì tôi cũng không hề nghĩ sẽ bắt nó trả hết bởi lẽ nó là bạn của tôi.Và nó tên...